Loading...

Cảm nghĩ của em về Cô bé bán diêm trong truyện ngắn Cô bé bán diêm của An - Đec - Xen

Thứ hai - 22/08/2016 04:38

Truyện Cô bé bán diêm của An-đec-xen đã gợi cho em nỗi cảm thương đến xót xa trước cảnh ngộ nghèo khổ, khốn cùng và cái chết vô cùng thương tâm của cô bé. Cô bé đã cạn kiệt về vật chất và bị tổn thương nặng về tinh thần. Trong cuộc đời này còn có gì đau đớn hơn khi là một đứa trẻ bị bỏ rơi, cô đơn, lẻ loi giữa trời.

Trước cảnh ngộ nghèo khổ, cơ cực của cô bé, lòng tôi như đau thất lại. Có lẽ nào ta lại không cảm thấy xót xa khi nghĩ về hình ảnh cô bé một mình bơ vơ, giữa không gian mênh mông trong đêm tối, rét cắt da cắt thịt. Trong khi mọi người được sum vầy vui vẻ trong các căn nhà ấm áp, bên lò sưởi kia, thì em bé phải một mình đi bán những bao diêm, em chẳng được ai quan tâm để ý. Cảnh ngộ đó của cô bé càng trở nên đau đớn tim ta hơn, vì nó lại xảy ra trong đêm giao thừa, khi tải cả niềm vui và sự đầy đủ ùa vào những căn nhà ấm cúng.
 
Chính lúc đó cô bé đầu trần, chân đi đất, run rẩy vì lạnh và đói. Chính bởi sự đầm ấm của các gia đình hiện ra qua khung cửa sổ kia làm chúng ta xót xa trăm phần cho cô bé khốn khổ tội nghiệp, không có lấy một chút hạnh phúc nào trong đêm giao thừa. Nhất là hình ảnh cô bé chỉ biết ngồi thu chân vào góc tường mà hồi tưởng, mà ước mơ. Một que diêm bật sáng lên là cuộc sống quá khứ hạnh phúc lại hiện về. Đó là những ngày sống vui vẻ, tràn đầy hạnh phúc bên bà nội hiền từ nhân hậu như một bà tiên, trong ngôi nhà nhỏ xính xắn có dây thường xuân bao quanh.
 
 Những que diêm tắt là một thực tại vô cùng nghiệt ngã, phũ phàng lại ập đến. Em đang phải sống trong trăm đường cơ cực, khổ sở. Cả ngày phải đi bán diêm, nếu không bán được, đến tối về lại bị bố đánh đập. Và trong đêm giao thừa rét căm căm này em không dám về vì chẳng bán được một bao diêm nào. Ngay cả những ước mơ nhỏ bé của em mà cũng chỉ có thể thấy được qua mộng ảo. Mỗi một que diêm sáng lên là trong em lại lấp lánh những niềm vui tưởng tượng, những ảo ảnh hiện lên an ủi tấm thân lạnh giá và trái tim côi cút của em. Đó cũng chỉ là những ước mơ ngây thơ, bé bỏng: Em ước được ăn no, muốn được chơi với cây thông Nô-en trong đêm giao thừa và thiêng liêng nhất là được sống trong tình thương đùm bọc, âu yếm của bà nội hiền từ. Nhưng tội nghiệp em quá! Ngay những phút giây được sống trong mơ ước của em cũng vô cùng ngắn ngủi. Ánh sáng gọi về ước mơ ở đây không phải là ánh sáng của một cây đèn hay của một nguồn ánh sáng gì to lớn. Nó chỉ là một ánh lửa diêm nhỏ bé, dễ dàng tắt lụi trong đêm băng tuyết. Bởi vậy mỗi que bật lên sao có thể sưởi ấm được tấm thân và tâm hồn đã đông lạnh của cô bé. Nó chẳng qua chỉ là chỗ bấu víu cực kì mỏng manh của cô bé mà thôi. Em bé quẹt cả số diêm còn lại chính là để cố bám lấy những ước mơ đó. Trong khi chúng ta có đầy đủ những thứ đó thì em bé bán diêm của An-đec-xen lại thiếu tất cả. Ngay cả giấc mơ đẹp nhất em cũng chỉ được thấy khi đã hấp hối.
 
Chúng ta càng trân trọng những ước mơ đó bao nhiêu lại càng đau đớn bấy nhiêu trước cái chết vô cùng thương tâm của em. Dẫu tác giả có tả em bé chết nhưng đôi má vẫn ửng hồng, đôi môi đang mỉm cười, thì nỗi đau trong ta vẫn chẳng thuyên giảm, mà thậm chí cứ nhắm mắt lại thì hình ảnh ấy lại càng day dứt ta hơn.
 
Hình ảnh cô bé bán diêm mãi mãi để lại trong lòng bao người đọc trên khắp thế gian này niềm đau thương vô hạn, như luôn nhắc nhở chúng ta hãy yêu thương giúp đỡ lẫn nhau. Và đó cũng chính là tấm lòng nhân hậu tràn đầy của An-đec-xen.
 
Loading...

 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Mã chống spam   

Bài cùng chuyên mục: Lớp 7

 

Xem tiếp...

Bài viết mới

 

Bài viết cũ

Loading...
THÀNH VIÊN
XEM NHIỀU TRONG TUẦN