Loading...

Người lớn

Người lớn

Tiểu thuyết: Số đỏ

Tiểu thuyết: Số đỏ

 06:17 02/05/2018

Tiểu thuyết Số đỏ là câu chuyện kể về Xuân, thường gọi là “Xuân tóc đỏ”. Xuân là một cậu bé, một đứa trẻ lang thang đầu đường xó chợ, sống bằng nghề trèo me, trèo sấu kiếm tiền sống lay lắt qua ngày…

Vì từ nhỏ mồ côi, không ai nuôi dạy, nên bản chất của Xuân bị tha hóa, hắn có những hành động vô giáo dục nên bị cớm bắt giam. Nhưng cơ may đến, Xuân được cứu thoát bới bà Phó Đoan - là một mụ me Tây vô cùng dâm đãng. Từ đó, Xuân làm phục vụ cho một cửa hàng Âu hóa của vợ chồng Văn Minh do mụ Phó Đoan giới thiệu cho, đây là một cửa hàng chuyên phục vụ phái đẹp, nơi luyện quần vợt của bà Phó Đoan và vợ Văn Minh. Xuân tóc đỏ được nhận danh hiệu “sinh viên trường thuốc” rồi danh hiệu “đốc tờ Xuân”, hắn học thuộc lòng những bài quảng cáo thuốc lậu, gia nhập với xã hội thuộc lưu, mở rộng các mối quan hệ với những nhân vật có thế lực, và được cô Tuyết em của Văn Minh con cụ cố Hồng yêu say đắm. Càng ngày hắn càng được nhiều người kính trọng và sợ hãi. Vô tình hắn gây ra cái chết của cụ cố tổ, và được gia đình nhà cụ cố vô cùng biết ơn vì điều này. Vợ chồng Văn Minh ra sức yêu chiều và tô vẽ cho Xuân, đồng thời cũng có ý định gã em gái là Tuyết cho Xuân dù biết quá khứ của hắn, nhưng vì Tuyết cũng đã mang cho mình cái danh hư hỏng nên đối với gia đình họ lại là niềm vui.

Xuân đăng kí đi tranh giải quần vợt nhân dịp vua Xiêm tới Bắc Kì, hắn sử dụng rất nhiều thủ đoạn đê tiện để được thi đấu với đối thủ chính. Bằng cách hãm hại hai cầu thủ nổi tiếng trước khi trận đấu diễn ra, và cuối cùng hắn là người duy nhất để đấu với quán quân Xiêm. Vì để giữ mối giao hòa với nước Xiêm, nên đã yêu cầu Xuân thua. Kết thúc trận đấu, Xuân diễn thuyết giữa đám đông để mọi người hiểu hắn thua vì tổ quốc, hi sinh vì tổ quốc mình. Thế là hắn được tung hô, trở thành một anh hùng, một vĩ nhân. Được thưởng, được tham gia nhiều hội, và hắn trở thành con rể của cụ cố Hồng.

Tiểu thuyết: Vỡ Đê

Tiểu thuyết: Vỡ Đê

 08:08 21/04/2018

Vỡ Đê (1936), là một tiểu thuyết phản ánh hiện thực trên một phạm vi khá rộng, từ thành thị đến nông thôn, song tập trung lên án những chính sách, thủ đoạn thống trị của bọn thực dân, quan lại đã đẩy người nông dân vào tình cảnh đói rét cơ cực…

Tác phẩm hiện thực phê phán của Vũ Trọng Phụng đã cho người đọc thấy lại những ngày tăm tối của dân tộc ta dưới ách thống trị của thực dân phong kiến trong giai đoạn trước 1945. Nhà văn đã ca tụng những người cộng sản trong toà báo Lao động thời mặt trận bình dân, những người ngang tàng coi nhà tù là một cái trường đào tạo nên những tay chiến sĩ của cái phần nhân loại bị bóc lột đề chiến đấu với bọn có ở hai vai của mình những cánh tay lao động của người khác.

Đời thừa

Đời thừa

 07:07 01/02/2018

Truyện ngắn: Đời thừa

Hộ là một văn sĩ nghèo mang trong mình nhiều hoài bão ước mơ. Anh là người có lí tưởng sống rất cao đẹp. Là một nhà văn, anh đã từng ước mơ có những tác phẩm lớn, có giá trị vượt thời gian. Nhưng từ khi cứu vớt cuộc đời Từ, cưới Từ về làm vợ, anh phải lo cho cuộc sống của cả gia đình chỉ với những đồng tiền ít ỏi của nghề viết văn. Hộ đã rơi vào tình trạng khốn khổ. Tạm gác ước mơ hoài bão để nuôi gia đình, nhưng rồi nỗi lo cơm áo và những dằn vặt lương tâm của một nhà văn đã biến anh thành một người đàn ông vũ phu. Anh uống say rồi hành hạ, đánh đập vợ con, rồi lại ân hận. Hộ rơi vào cái vòng luẩn quẩn, không lối thoát.

Đời thừa thể hiện tấn bi kịch tinh thần của người trí thức tiểu tư sản, nguyên nhân của tấn bi kịch ấy là gánh nặng cơm áo. Hộ đồng thời rơi vào hai tấn bi kịch: bi kịch của người nghệ sĩ phải đang tâm chà đạp lên nguyên tắc sáng tạo của nghệ thuật chân chính, bi kịch của người cha người chồng phải chà đạp lên nguyên tắc tình thương do chính mình đề ra.

Qua bi kịch của nhà văn Hộ, Nam Cao thể hiện một tư tưởng nhân văn đẹp đẽ: tố cáo hiện thực, lên án sự tha hoá, cảm thông với những con người bất hạnh và khẳng định những quan điểm nghệ thuật chân chính…

Truyện ngắn: Chí Phèo

Truyện ngắn: Chí Phèo

 04:25 11/03/2017

Chí Phèo là đứa con hoang bị bỏ rơi trong một cái lò gạch cũ. Một người đi thả ống lươn nhặt được, đem về cho một bà goá mù. Bà goá mù lại cho bác phó cối không con. Khi bác phó cối mất, Chí Phèo làm canh điền cho nhà Bá Kiến. Bà vợ thứ ba của Bá Kiến cứ bắt Chí Phèo lên bóp chân, đấm lưng. Bá Kiên ghen bóng gió nên đẩy Chí Phèo đi tù.

Ra tù, Chí Phèo trở về làng Vũ Đại với diện mạo và hành động của một con “quỷ dữ”. Chí Phèo triền miên trong cơn say rồi đi đâm chém thuê. Cuối cùng, hắn trở thành tay sai của Bá Kiến. Một hôm, Chí Phèo gặp Thị Nở, một người đàn bà vừa xấu xí vừa dở hơi. Hai người ăn nằm với nhau. Chí Phèo khát khao có cuộc sống lương thiện cùng Thị Nở. Bà cô Thị Nở không đồng ý, Chí Phèo đau đớn, tuyệt vọng.

Chí phèo cầm dao đến nhà Bá Kiến đòi làm người lương thiện rồi lấy dao đâm chết Bá Kiến và tự sát. Mọi người trong làng đến xem. Thị Nở cũng đến xem. Thị Nở nhìn xuống, bụng và nghĩ tới cái lò gạch cũ bỏ không.

Ai hiểu được lòng em

Ai hiểu được lòng em

 15:54 13/02/2016

“Tình là mê luyến, nếu gặp được chân tình thì sẽ là thiên đường
Tình là bi ai, nếu không gặp đúng người thì đau đến xương tủy.”

Khi còn nhỏ, cô có tình cảm với anh, thế nhưng lúc ấy anh còn đang cùng với cô em gái cùng cha khác mẹ của cô trình diễn tiết mục thanh mai trúc mã. Cô chứng kiến bọn họ cùng nhau ngắm sao, cùng nhau học bài, cùng nhau lái ô tô đi hóng gió. Cô biết, giữa bọn họ có một bí mật giấu cô.

Cuối cùng, đến lúc cô không để ý đến anh nữa, trao trái tim cho một người đàn ông khác, thì anh lại trở về, hơn nữa còn dùng tốc độ khiến cô trở tay không kịp mà tiến hành đám hỏi giữa hai nhà.

Cô thất tình, cho nên chấp nhận cuộc hôn nhân. Anh thất tâm, cho nên cũng chấp nhận cuộc hôn nhân.

Anh không yêu cô, cô cho tới bây giờ đều rõ. Bởi vậy cô cố gắng tự mình sống thật tốt, cố gắng không cho mình quá để tâm, cố gắng khích lệ bản thân thỏa hiệp.

Đây là một trò đùa hoang đường, hóa ra cái gọi là chân tướng cũng không phải là sự thật. Sự thật chính là, anh nếu như thật lòng yêu cô, anh sẽ bất chấp mọi thứ, sẽ vĩnh viễn lựa chọn ở bên cạnh cô.

Nhân vật chính: Mạc Tu Lăng, Giang Nhân Ly, Giang Nhân Đình, Tả Dật Phi, Trần Tư Dao, Tần Ngả Trữ.

Vợ ơi! chào em

Vợ ơi! chào em

 15:16 30/10/2015

Anh hỏi một cách khó hiểu: Anh có nhà, có xe, có tài, có mạo, có chỗ nào không tốt? Cô trả lời: Những ưu điểm này của đàn ông đều hấp dẫn kẻ thứ ba, có chỗ nào tốt? Đầu tiên, anh xấu hổ, sau đó nghĩ lại rồi nói: Anh còn có thể một lòng một dạ, biết dọn dẹp nhà cửa, biết nấu ăn, biết lái xe, biết trải giường chiếu, em muốn ra ngoài, anh hộ tống Cô nghe vậy, thương xót nói: Vậy em đành cố mà không chê bai anh. Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta. Đây là câu chuyện tình của “cô bé lọ lem” và “hoàng tử”.

Chuyện kể rằng, ngày nảy ngày nay, ở một thành phố nọ, có một cô bé tên là Lọ Lem, một cô gái mạnh mẽ và độc lập. Bố mẹ ly hôn từ nhỏ, một mình cô học được cách may áo, đóng giày để đi dự dạ hội mà không cần đến bà tiên vẫy đũa thần. Một hôm, sau một ngày làm việc vất vả, cô trở về nhà và nhìn thấy bạn trai mình đang quấn lấy mụ phù thủy độc ác. Anh ta dùng chính sự tự lập của cô để biện minh cho sự phản bội của mình. Lọ Lem mạnh mẽ quyết định bỏ đi không quay đầu nhìn lại. Rồi một ngày, Lọ Lem gặp lại Hoàng Tử, một người đàn ông không có khuyết điểm trong mắt mọi người. Anh thông minh, có tiền, có địa vị, sống trong một thế giới khác hẳn với Lọ Lem. Vốn tưởng rằng Lọ Lem và Hoàng Tử là hai đường thẳng cắt nhau, gặp nhau một lần rồi vĩnh viễn xa cách. Nhưng bằng tình yêu của mình, Hoàng Tử đã vượt qua muôn trùng khó khăn, chiếm được trái tim người đẹp. Bị cảm động bởi tình yêu của Hoàng Tử, Lọ Lem quyết định tin tưởng vào cuộc sống một lần nữa, cuộc sống vẫn có thể đẹp như truyện cổ tích nếu người ta là chính mình và sống hết mình vì nó. Và từ đó, họ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi. ♥

Câu chuyện “cô bé lọ lem” phiên bản Ngụy Sở: “Cô bé lọ lem kia không thật sự là một cô bé lọ lem, tuy rằng cô ấy ngủ trong phòng bếp, nhưng đối với bên ngoài, thân phận cô ấy vẫn là con gái của bá tước, chuyện này không thể thay đổi, cho nên thân phận của cô ấy xứng đôi với hoàng tử. Vì vậy, ý nghĩa chân chính của câu chuyện này cũng không phải là tình yêu giữa quý tộc và người dân nghèo hèn”, “anh không phải hoàng tử, em không phải cô bé lọ lem, cho nên chúng ta là một đôi trời sinh”.

Cô bé lọ lem phiên bản Tô Nhạc: “Bà đây không đánh mi, mi ngứa da, giờ đã thoải mái chưa?” Giơ cao túi xách trong tay đánh thẳng vào người Trang Vệ, trong nháy mắt, Tô Nhạc cảm thấy thể xác và tinh thần thật thoải mái, sung sướng, phong độ là cái thá gì, có thể ăn được sao?

Vương Phi thất sủng

Vương Phi thất sủng

 09:54 24/10/2015

Liễu Thiên Mạch, đại tiểu thư nhà tể tướng, hoàng thượng ban hôn làm vợ Vương gia Tần Mộ Phong.

Rõ ràng là có danh phận, mà một thân một mình bước qua cửa Vương phủ, không kiệu hoa, không người đưa chân. Đêm tân hôn, trước mặt nàng, tân lang cùng người khác trên giường quấn quýt . Là lỗi của nàng , hại bằng hữu sinh tử chi giao của người ta thân vong trận mạc? Là lỗi của nàng, hoàng thượng ban hôn? Là lỗi của nàng, sủng thiếp của người ta tự sát? Cỏ dại ven đường, so với chừng ấy mĩ nhân trong vương phủ? Người con gái đáng thương, ngoài khóc ra nàng còn biết làm thế nào?

…. Bất quá, cũng chỉ đến thế mà thôi. Làm thiếp, thì đã sao? Thất sủng, thì đã sao? Liễu Thiên Mạch, tuyệt không phải vì thế mà đau lòng. Ở tể tướng phủ cho nàng một góc vườn, Vương phủ cũng chỉ là một góc vườn, có khác gì nhau? Huống chi nàng đâu chỉ vào đây vì chiếu ban hôn? Huống chi để bị thất sủng, nàng còn tự tay phá đi xử nữ mô (không thể dịch vì lí do tế nhị, nghe là biết rồi nhé?).

Liễu Thiên Mạch thanh lãnh, lặng lẽ trầm uất mà phức tạp, thân phận thực sự của nàng là gì?

Liễu Thiến hoa khôi nơi thanh lâu, muôn phần quyến rũ, mị lực mê người lại đầy cá tính.

Một Tần Mộ Phong đa tình mà tàn nhẫn, cuồng ngạo mà dịu dàng – trong vòng xoáy vô hình của nhi nữ tình trường, rút cuộc trái tim của y thuộc về ai?

Ốc sên chạy

Ốc sên chạy

 16:09 19/10/2015

“Ốc sên chạy” là tiểu thuyết của nhà văn Diệp Chi Linh. Đây là một nhà văn trẻ với phong cách sáng tạo, trẻ trung, lối hành văn trong sáng, nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần táo bạo với những tình huống bất ngờ, những lời đối đáp thông minh của các nhân vật. Bởi vậy câu chuyện đã nhận được sự yêu thích của rất nhiều độc giả Trung Quốc.


“Ốc sên chạy” - nhan đề cuốn tiểu thuyết đã gợi cho bạn đọc sự tò mò, liên tưởng đến sự chậm chạp – nhưng đây là sự chậm chạp đáng yêu. Tiểu thuyết kể về câu chuyện tình yêu của ba nhân vật chính Vệ Nam , Hứa Chi Hằng, Lục Song. Hứa Chi Hằng, chàng hoàng tử hắc mã với vẻ đẹp trai lạnh lùng, cá tính đã làm thổn thức trái tim của biết bao bạn gái ngây thơ, trong sáng. Và cô bé Vệ Nam lúc ấy mới học lớp 6 cũng không thể cưỡng lại tiếng gọi của trái tim. Hai người học cùng nhau hết cấp hai, cấp ba rồi cả cùng trường đại học. Mối tình thầm lặng cũng kéo dài suốt những năm tháng ấy.

Đến năm thứ hai đại học, trong một cuộc thi hát, Hứa Chi Hằng đã giành giải nhất với một sáng tác anh dành cho chính Vệ Nam , sau cuộc thi đó anh đã tỏ tình với cô. Hai người yêu nhau trong khoảng thời gian một tháng ngắn ngủi rồi chia tay.

Mặc dù yêu anh tha thiết nhưng Vệ Nam không đủ tự tin, nói đúng hơn là không dám bước chân vào thế giới của anh, thế giới của một con người chơi bời trác táng. Mặc dù vậy cô vẫn không thể quên được anh, điều đó khiến cô vô cùng đau khổ.

Trong lúc cô đang gồng mình để sống, để quên đi thất bại của mối tình đầu thì Lục Song xuất hiện, anh là bạn của anh trai Vệ Nam, một chàng trai thành đạt, tinh tế. Ban đầu vì bị gia đình Vệ Nam có ý gán ghép nên hai người đã không có ấn tượng tốt về nhau, tìm đủ mọi trò chòng ghẹo nhau.

Thế nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Vệ Nam khóc vì Hứa Chi Hằng, Lục Song đã yêu cô, muốn trở thành người bảo vệ cô, mang lại hạnh phúc suốt đời cho cô. Anh hiểu rất rõ rằng Vệ Nam chưa quên được Hứa Chi Hằng, thậm chí suốt đời không quên, vì vậy anh đã lặng lẽ ở bên để che chở cho cô, cùng vui, cùng buồn với cô.

Vì không muốn tạo áp lực cho Vệ Nam nên anh đã cố tạo vỏ bọc hoàn hảo cho mình, cố tỏ vẻ không có cảm giác với cô mặc dù yêu cô tha thiết, mặc dù thấy đau khi nhìn thấy cô buồn, nhìn thấy cô khóc vì người đàn ông khác.

Đúng vào lúc Vệ Nam đau khổ nhất, khi những người thân xung quanh cô đều lần lượt xảy ra chuyện thì Lục Song đều ở bên cô, an ủi, động viên cô, chủ động giúp cô tìm cách giải quyết.

Liệu rằng tình cảm chân thành của anh có khiến trái tim đã bị tổn thương vì tình yêu của Vệ Nam rung động? Liệu rằng sau khi đã biết những bí mật của Hứa Chi Hằng, hiểu được con người thật của anh, hiểu rằng anh cũng yêu cô nhiều như cô yêu anh thì cô có cho anh một cơ hội không?

Đọc truyện, độc giả như được hòa mình vào cuộc sống của các nhân vật, cùng cười đùa với những trò đùa hài hước, dí dỏm của họ, cùng hồi hộp đợi chờ những diễn biến tâm lý và tình cảm của họ. Câu chuyện tình lãng mạng, nhẹ nhàng sẽ khiến chúng ta mỉm cười rồi mơ mộng.

Mãi mãi là bao xa

Mãi mãi là bao xa

 16:15 19/10/2015

Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính là Bạch Lăng Lăng – cô sinh viên trường đại học T hết sức xinh đẹp và đáng yêu, là đối tượng thầm thương trộm nhớ của biết bao nam sinh trong trường. Thế nhưng cô lại không hề để tâm đến họ, chỉ dành tình cảm duy nhất cho “Vĩnh viễn có xa không” – một nhà khoa học gia, một người bạn ảo cô quen qua mạng, người mà cô sùng bái cả về trí tuệ và tâm hồn nhạy cảm, người duy nhất trên đời thấu hiểu cô.

Nhưng tình yêu đó chưa kịp hình thành đã bị Lăng Lăng bóp chết từ trong trứng nước. Đó là khi cô quyết định thổ lộ tình yêu với “Vĩnh viễn có xa không” chính là ngày cô biết anh ở tận bên Mỹ, cách cô cả nửa vòng trái đất, vượt qua cả Thái Bình Dương. Khoảng cách về địa lý cùng sự nghiệp đang trên đà tiến lên của anh đã giúp Lăng Lăng hiểu rằng anh không thể vì cô mà bỏ lại tất cả mọi thứ trên đất Mỹ. Chính vì lí do ấy cô đã từ bỏ, cự tuyệt thậm chí cho nick anh vào sổ đen, đem anh biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của cô.

Vì muốn quên đi anh, Lăng Lăng dần dần tiếp nhận các nam sinh khác, cô đã nảy sinh tình cảm với Uông Đào – đàn anh khóa trên, từ đó quen biết cả Trịnh Minh Hạo – bạn thân của Uông Đào đồng thời là “hot boy” của trường đại học T. Mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp cho đến khi Dương Lam Hàng xuất hiện – anh mới trở về từ học viện MIT, đến đại học T với tư cách là một giảng viên đại học. Chính sự xuất hiện của Lam Hàng trong buổi tốt nghiệp đã khiến Lăng Lăng bị trì hoãn tốt nghiệp, khiến cô có ấn tượng rất xấu và gán ngay cho anh biệt danh “gã biến thái”.

Nhưng chính sự xuất hiện của Lam Hàng lại khiến Lăng Lăng xác định được tình cảm của mình, rằng cô vốn dĩ chỉ yêu mình “Vĩnh viễn có xa không”, bao năm trôi qua mà cô vẫn không thể quên anh. Sự xuất hiện của Lam Hàng đã thức tỉnh cô, cô vội vã chia tay Uông Đào, đồng thời add lại nick “Vĩnh viễn có xa không”, tiếp tục kết giao với anh, tiếp tục ôm ấp mối tình đơn phương thầm lặng của riêng mình mà không để anh hay biết. Một tình yêu bắt đầu bằng những con chữ lạnh lùng vô tri vô giác trong thế giới ảo và trải dài suốt năm năm thời gian chờ đợi.

Ngay lúc đó Lăng Lăng lại phát hiện ra một sự thật, rằng Minh Hạo cũng yêu cô, thậm chí còn yêu từ rất lâu, trước cả Uông Đào và tình cảm anh dành cho cô hết sức sâu đậm. Thậm chí khi cô cự tuyệt vì đã trót yêu “Vĩnh viễn có xa không” anh vẫn chấp nhận theo đuổi chỉ mong một ngày cô hồi tâm chuyển ý mà chú ý đến anh.

Lăng Lăng vốn tưởng tình yêu của cô chỉ dành cho một mình “Vĩnh viễn có xa không” mà thôi, nhưng không ngờ trong tâm trí cô đã dần xuất hiện hình bóng của Dương Lam Hàng. Sau khi chia tay Uông Đào, Lăng Lăng tiếp tục học lên thạc sĩ với chính Dương Lam Hàng, anh trở thành thầy hướng dẫn, giúp đỡ cô rất nhiều trong mọi việc, thậm chí cô còn cảm nhận được sự quan tâm đặc biệt của anh dành cho mình. Chính sự quan tâm đó của anh đã khiến Lăng Lăng dần dần có cảm tình và cô bắt đầu yêu anh từ lúc nào không hay. Nhưng cuối cùng cái tên “Vĩnh viễn có xa không” lại xuất hiện, cô so sánh những năm tháng chờ đợi của mình với quãng thời gian ở bên Lam Hàng. Cô cân nhắc một “Vĩnh viễn có xa không” với sự thông minh, nhạy cảm, thấu hiểu cô, cùng một tầng lớp như cô; với một Dương Lam Hàng điển trai, xuất chúng, trí tuệ vượt trội, học thức đầy mình, gia cảnh bề thế. Tất cả những thứ đó khiến cô do dự, quay vòng giữa lí trí và tình cảm của bản thân.

Một Trịnh Minh Hạo nhất kiến chung tình.
Một Dương Lam Hàng xuất sắc vượt trội.
Một “Vĩnh viễn có xa không” mà cô luôn âm thầm yêu đơn phương.
Đâu mới là câu trả lời đúng nhất cho Lăng Lăng? Hay đằng sau nó còn ẩn chứa một bí mật khác?
Tất cả vẫn còn đang ở phía trước...

Anh có thích nước Mỹ không

Anh có thích nước Mỹ không

 07:49 18/10/2015

Trịnh Vy, 18 tuổi, có làn da trắng, đôi má hồng bầu bình tự nhận mình là Ngọc diện Tiểu Phi Long, một cô gái vô tư, cuộc sống dường như không có gì khiến cô phải buồn. Trịnh Vy quyết định thi vào Học viện Kiến trúc của thành phố G vì một lời hẹn ước với Lâm Tịnh - chàng trai sống cùng khu nhà tập thể với cô và hơn cô 5 tuổi.

Từ khi còn rất nhỏ cô đã nói trước mặt mọi người là sẽ lấy Lâm Tịnh. 17 năm cô mải miết theo anh trên mọi con đường anh đi, đến cuối cùng cô tưởng như mình đã được ở gần anh sẽ không phải xa cách. Thật không ngờ, chuyện của người lớn - chuyện mẹ cô và cha anh đã từng yêu nhau đã khiến cho hai bên gia đình tan vỡ - Lâm Tịnh đã chọn con đường ra đi, sang Mĩ bỏ cô ở lại với bao câu hỏi ngổn ngang.

"18 tuổi, Trịnh Vy nói với Nguyễn Nguyễn:"tớ là ai, tớ là thiên hạ vô địch Ngọc Diện Tiểu Phi Long, có cái gì tớ không giành được chứ?

22 tuổi, Trịnh Vy đứng trên đỉnh núi hét: "Nước Mỹ, đất nước chủ nghĩa tư bản gian ác, ta hận ngươi, trả lại người yêu cho ta..."

26 tuổi, cô nhìn anh, "em không thể tin anh hết lần này đến lần khác, không thể..." Nắm bắt nghệ thuật đánh mất không phải là điều khó làm, có nhiều thứ sinh ra để mà mất, mất đi rồi sẽ chẳng còn thảm họa..."

Cuộc sống trong trường đại học thú vị, những cô gái cùng phòng 402 kí túc xá với cô: Nguyễn Quản, Tiểu Bắc, Duy Quyên, Lục Nha, Trác Mỹ cũng có những cá tính, những chuyện riêng tư ấp ủ trong lòng. Sáu cô gái trở thành "Lục đại Thiên hậu" ở chốn "kinh đô hòa thượng".

Lâm Tịnh đã chọn con đường cho riêng mình, vậy Trịnh Vy cũng phải chọn cho mình lối đi không có anh. Trịnh Vy lao vào cuộc theo đuổi anh chàng Trần Hiếu Chính lạnh lùng khô khan, chỉ biết cắm đầu vào học. Tình yêu của cô đã được đền đáp, họ trở thành một đôi rất nổi tiếng trong trường đại học.

Bốn năm đại học của cô trôi qua trong hạnh phúc của tình yêu, nhưng ông trời vốn ghét kẻ má hồng, một lần nữa nước Mỹ lại cướp đi người cô yêu. Sau những lời "tâm huyết" của người mẹ đã hy sinh cả một đời để nuôi mình khôn lớn, Trần Hiếu Chính quyết định đi Mỹ mà không cho Trịnh Vy một lời hẹn ước, cả cơ hội chờ đợi cũng không có. Thời gian vẫn trôi, con người vẫn phải sống, Trịnh Vy mạnh mẽ tiếp tục bước tiếp con đường mình phải đi.

Cô làm thư ký cho Giám đốc Công ty 2 trực thuộc Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, trước kia cô nộp hồ sơ vào đây vì Trần Hiếu Chính cũng nộp hồ sơ. Nhưng nay không còn anh cô vẫn đi làm vì cô thấy đây là cơ hội cô có thể phát triển sự nghiệp. Dưới sự dìu dắt của Giám đốc Chu Cù, một Trịnh Vy sốc nổi, bốc đồng, bừa bãi đã trở thành thư ký Trịnh điềm đạm trong giao tiếp, cẩn trọng trong công việc. Cô Lý Chủ tịch Công đoàn của công ty đã giới thiệu cho cô rất nhiều chàng trai, cô nghĩ mình cũng nên tìm một người để nương tựa. Vậy là cô lao vào các cuộc hẹn hò, người thích cô thì cô không thích, mà người cô thích lại chẳng có tình cảm với cô, trước những chàng trai xa lạ cô luôn có một câu hỏi "kinh điển": "Anh có thích nước Mỹ không?"

7 năm trôi qua từ khi Lâm Tịnh ra đi, Trịnh Vy tình cờ gặp lại anh trong đám cưới của Nguyễn Quản, một sự trùng hợp nữa thời gian đó Trần Hiếu Chính về nước trở thành trợ lý giám đốc của Công ty 2, anh trở thành đồng nghiệp, cấp trên của cô. Trong cô diễn ra sự giằng co đau đớn, giờ đây cô phải lựa chọn, một người là niềm mơ ước từ nhỏ, một tình cảm kéo dài 17 năm; một người là tình yêu nồng thắm, gắn bó những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi xuân.

Cô có một ước nguyện là được cùng người mình yêu đến làng Vụ Nguyên, ở đó có cây hòe già đã chứng kiến sự gặp gỡ và chia ly mối tình đầu của mẹ cô. Cô cũng mong muốn cây hòe già cũng làm chứng cho tình yêu của cô, nhưng hai lần đến cô đều phải đi một mình, cô phát hiện ra rằng cây hòe già không phải là niềm mơ ước của riêng cô nữa.

Dưới gốc cây hòe già đã có bao cuộc gặp gỡ cũng có bao cuộc chia ly, nó là dấu ấn tuổi xuân của bao người. Cuối cùng người đàn ông mà cô chọn sẽ gắn bó suốt cuộc đời, người sẽ ở bên chăm sóc, bao bọc cho cô là Lâm Tịnh, niềm mơ ước 17 năm đã trở thành hiện thực.

Trịnh Vy nghiệm ra rằng: Cố hương là nơi để người ta ôn lại thủa hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung hoài niệm, khi ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi cô dốc hết nó quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa. Những người đã từng yêu và làm tổn thương cô đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân của cô.

Sẽ có thiên thần thay anh yêu em

Sẽ có thiên thần thay anh yêu em

 03:37 18/10/2015

Tiểu Mễ (Mễ Ái) chuyển trường đến học ở một trường học hoàn toàn xa lạ khi học kỳ đã sắp kết thúc. Lý do duy nhất khiến cô quyết định như vậy bởi bạn trai của cô, sau khi ra đi vì một tai nạn ngoài ý muốn đã hiến tặng trái tim của mình cho một người con trai khác. Người con trai đó - Doãn Đường Diệu, cũng giống như hình ảnh của những nhân vật nam chính trong các tiểu thuyết trước đây của Minh Hiểu Khê - vô cùng đẹp trai, cao lớn, con nhà giàu có, nhưng rất ngang ngược và dữ tợn ... Khi chuyển đến học cùng lớp, Tiểu Mễ đã tìm mọi cách để tiếp cận Doãn Đường Diệu: chép bài cho cậu ấy, chạy mười nghìn mét cho cậu ấy, viết tiểu luận cho cậu ấy, xin lỗi những bạn khác cho cậu ấy khi cậu ấy phạm sai lầm, nhảy vào bồn nước trong tiết trời giá lạnh để tìm viên kim cương cho cậu ấy ... ... Cuối cùng, Doãn Đường Diệu cũng tiếp nhận Tiểu Mễ và đồng ý hẹn hò với cô.
Trong suốt thời gian hẹn hò bên nhau, Tiểu Mễ đối xử với Doãn Đường Diệu tốt như đối xử với người yêu trước đây của mình, cả hai đã có một quãng thời gian khá vui vẻ. Rồi một ngày, Tiểu Mễ phát hiện ra rằng, trái tim của người yêu cũ thực tế đã không được ghép thay tim cho Doãn Đường Diệu... Còn Doãn Đường Diệu cũng phát hiện ra mục đích tiếp cận cậu của Tiểu Mễ ... Tiểu Mễ vô cùng ân hận vì những việc cô đã làm.... Doãn Đường Diệu lại vô cùng hận cô, bởi vì, cậu đã yêu cô vô cùng ... ... Cả hai lại chìm đắm trong đau khổ và day dứt. Một kết thúc tốt đẹp sẽ khiến người đọc cảm thấy yên lòng. Tuy nhiên, hơn tất cả, đó là thông điệp về tình yêu, về sự hướng thiện mà tác giả Minh Hiểu Khê muốn gửi tới tất cả độc giả.

Tuyển tập thơ Bùi Sim Sim

Tuyển tập thơ Bùi Sim Sim

 12:20 15/10/2015

Giới thiệu một số bài thơ hay của nhà thơ Bùi Sim Sim.

Bùi Sim Sim sinh ngày 20/6/1969 tại Quỳnh Lưu, Nghệ An. Bà tốt nghiệp khoa Ngữ văn, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1991, sau đó là phóng viên tạp chí Kiểm sát Viện Kiểm sát nhân dân tối cao tới năm 1994. Từ năm 1994 tới nay, bà là phóng viên Thời báo Ngân hàng, hiện sống tại phố Hoàng Hoa Thám, Hà Nội, tham gia Hội nhà văn Việt Nam từ năm 2005. Bà còn dùng các bút danh Ngô Sơn Nam, Dương Quỳnh.

Tác phẩm:
- Thì thầm lá non (1996)
- Ảo ảnh
- Lời tiễn mùa thu
- Đêm Hà Nội nhớ
- Cõi lặng
- Giữa hai chiều quên nhớ (2003)

Giải thưởng văn học:
- Giải ba cuộc thi thơ báo Người Hà Nội, năm 2006

Tuyển tập thơ của tác giả 20.30

Tuyển tập thơ của tác giả 20.30

 15:45 27/09/2015

Tuyển tập giới thiệu một số bài thơ tình của tác giả 20.30, mời các bạn cùng xem

Loading...
XEM NHIỀU TRONG TUẦN
Loading...