Loading...

Những bài thơ tri ân thầy cô hay nhất

Thứ hai - 16/09/2019 11:08

Mỗi năm đến Ngày Hiến Chương - Ngày Nhà giáo Việt Nam - 20/11, chúng ta lại thổn thức bồi hồi nhớ lại kỉ niệm xưa về mái trường, thầy cô, bè bạn,.. tuổi học trò với nhiều niềm vui và khoảng trời mơ ước. Những bài thơ của tác giả: Lâm Vũ Kha sẽ đưa chúng ta về với hồi ức cũ, với hoài niệm tuổi ô mai, làm sống lại trong ta những dấu yêu thuở nào!

Những bài thơ tri ân thầy cô hay nhất
Loading...
             Nhớ Thầy

Nếu có thể xin thầy hãy bỏ thuốc
Cỏ ưu tư ngun ngút một đoạn buồn
Có những chiều bên song cửa mưa tuôn
Thầy ngồi đó khói luồn qua tầm mắt

Nếu có thể xin thầy đừng nghiêm khắc
Tuổi học trò thắc mắc hỏi lung tung
Thầy cười lên đừng tỏ vẻ lạnh lùng
Đau tim lắm từng khung nhìn sâu sắc

Ở ngoài kia ve sầu vẫn thường nhắc
Về mùa thi, về khoảnh khắc chia tay
Thầy ơi thầy ! nhớ lắm ... thầy có hay?
Hoa phượng rơi trong những ngày xa cách

Em hồi hộp đợi chờ ngày cắp sách
Gặp thầy yêu bên trang vở ngọt ngào
Giọng của thầy thật ấm áp biết bao
Trên bục giảng tháng năm nào nhớ mãi!

                                      Lâm Vũ Kha
 
20 Năm Ngày Gặp Lại

ai về trường cũ chiều nay
cho tôi nhắn gửi câu này chút thôi
bao năm xa mái trường rồi
con tim thổn thức bồi hồi nhớ thương

một thời áo trắng vấn vương
bảng đen bút mực con đường đạp xe
mồ hôi rớt giọt trưa hè
nắng thêm đổ lửa mà nghe yêu đời

ra chơi rộn rã tiếng cười
giờ học thinh lặng những lời giảng hay
ngoài sân cánh phượng bay bay
lá khô xào xạc tháng ngày ngây thơ

nhớ khi cô phạt hàng giờ
đứng trên bục giảng thẫn thờ mình ai
nhớ khi nước mắt lăn dài
điểm 0 tròn trĩnh đầu bài ghi tên

một thời nghịch ngợm nào quên
chọc cô giận dỗi cho lên chào cờ
một thời đẹp tựa như mơ
lời tình viết vội câu thơ ngại ngùng

ai về trường cũ trùng phùng
cô thầy bạn hữu nhớ nhung dạt dào
niềm vui hạnh phúc tuôn trào

hai mươi năm ấy ngọt ngào thuỷ chung!
              Lâm Vũ Kha

 
              Lời Tri Ân

Ngược thời gian trở về thời thơ ấu
Bên mái trường ghi dấu những ước mơ
Hai mươi năm cho đến mãi bây giờ
Vẫn nguyên sơ tình cô thầy trìu mến

Sáng hôm nay các bạn cùng nhau đến
Về cội nguồn khao khát bến bờ xưa
Thuở ra đi đã mấy mùa nắng mưa
Giờ nhìn lại như mới vừa gấp vở

Gặp cô thầy bao vui mừng, bỡ ngỡ
Phút xuyến xao như nghẹt thở con tim
Những kí ức tưởng ngủ sâu im lìm
Bỗng trỗi dậy như cuốn phim rực rỡ

Ngôi trường xưa ... cây bàng con một thuở
Lớp em trồng giờ tỏa nhánh sum suê
Những hố bom ếch nhái kêu não nề
Được làm đẹp thành những lề lối nhỏ

Cây phượng già đôi ba lần thay vỏ
Đã không còn nhìn rõ dấu vết ghi
Kỉ niệm ơi! lưu luyến tuổi xuân thì
Bên mái trường mùa thi nào vất vả

Bó hoa tươi xin thay lời cảm tạ
Lời tri ân bằng tất cả yêu thương
Chúc cô thầy hạnh phúc ngày hiến chương
Đầy sức khỏe thân tâm thường an lạc.

                   Lâm Vũ Kha
 
Người Thầy Năm Xưa

Tình cờ gặp lại thầy xưa
Giữa chiều gió lạnh nắng mưa tranh phần
Lòng em chợt thấy bâng khuâng
Nhìn lên đôi mắt phong trần suy tư

Nụ cười dễ mến hiền từ
Thầy tôi vẫn thế, vẫn như năm nào
Tóc thầy đôi chút hư hao
Vài ba sợi bạc xanh xao lòng trò

Thương thầy, nhớ thầy, thấy lo
Cơn đau năm ấy buồn xo một người
Lặng im không một tiếng cười
Từng câu thầy giảng như lời nước non

Dẫu cho năm tháng hao mòn
Định luật, định lí ... vẫn còn y nguyên
Bao lời thầy dạy, thầy khuyên
Các em gắng học, gắng siêng làm bài

Một thời đâu dễ phôi phai
Bao nhiêu kỉ niệm cho ai vào đời
Cánh hoa tươi thắm rạng ngời
Chúc thầy luôn khoẻ cuộc đời thêm vui!

              Lâm Vũ Kha

            Hoài Niệm Tình Cô

Mười mấy năm như một giấc mơ dài
Em thảng thốt chợt thấy mình tỉnh giấc
Cô đó sao? mái tóc dài chấm đất
Giọng trầm hùng một thuở giảng văn hay

Em hạnh phúc nhớ ngày còn đi học
Được cô khen vui sướng biết chừng nào
Cô vẫn thế, đôi môi đỏ hồng hào
Đôi mắt to chứa bao điều kì diệu

Nhớ lần ấy “được” xuống phòng Giám hiệu
Cô ân cần nhắc nhở điều nên lo
Em gật đầu với ánh mắt buồn xo
Vì cảm thấy ... còn đắn đo luyến tiếc

Bao năm rồi xa mái trường thân thiết
Gặp cô đây không biết nói gì hơn
Những kỉ niệm như gió bão từng cơn
Xô ngã hết những tủi hờn mệt nhọc

Tháng năm dài dấu thời gian trên tóc
Tuổi xuân trôi dọc theo bước đường đời
Em vẫn còn khắc khoải lắm cô ơi!
Đành tạ lỗi những lời nông cạn nhất!

Ly cà phê toả hương thơm ngây ngất
Nhìn cô - thầy sum họp thật vui tươi
Bao nhiêu năm, mới gặp lại nụ cười
Lòng trò thấy an ủi nhiều cô ạ!

                         Lâm Vũ Kha
Gặp Cô Năm Cũ

Lâu rồi mới thấy lại cô
Nỗi niềm trò cũ sóng xô tâm hồn
Kỉ niệm mỗi lúc hoàng hôn
Buổi học năm ấy từng môn ân cần

Dặn lòng mãi nhớ ghi ân
Mai sau thành đạt một phần nhờ cô
Vậy mà phiêu bạt nơi mô
Chưa lần về lại thăm cô thế nào?

Nhiều khi nước mắt nghẹn ngào
Mười năm xa cách hỏi sao không buồn?
Hẳn là cô sẽ trách luôn
Trò xưa chẳng thấy một khuôn mặt về?

Cuộc đời dâu bể, nhiêu khê
Miếng cơm, manh áo chưa hề rảnh tay
Mồ hôi, nước mắt cay cay
Thấm trên vai áo mỗi ngày mỗi phương

Hằng năm đến ngày hiến chương
Nhìn về nơi ấy mà thương một người
Cô ơi! giờ cô có cười
Bên bao trò mới muôn lời chúc vui

Riêng em cay đắng ngậm ngùi
Tháng năm thành bại ngược xuôi dòng đời
Gặp cô em thấy vui rồi
Chúc cô mạnh khoẻ thay lời tri ân!

                     Lâm Vũ Kha
Loading...

Tổng số điểm của bài viết là: 55 trong 11 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 11 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây