Tả chân dung một người bạn của em

Thứ tư - 23/09/2020 09:08

Bài làm 1:
Bạn của em rất nhiều, bạn hồi học tiểu học, bạn mới quen từ khi học cấp hai, bạn ở chòm xóm láng giềng, bạn là con các cô chú cùng cơ quan của bố mẹ. Trong số đó em thân nhất là Hạnh.

Loading...
Hạnh và em quen nhau từ lúc hai đứa mới bước vào lớp 6, trong một cảnh ngộ cũng thật đặc biệt, chồng sách của em rơi tung tóe, một số bạn lấy đó làm vui, riêng Hạnh cúi xuống giúp em nhặt lên rồi vuốt lại thật phẳng phiu và để lên ngay ngắn. Em và Hạnh bắt bạn với nhau từ đó.

Nét nổi bật nhất ở Hạnh là cặp mắt tròn thật to, thật sáng, có lẽ bạn học giỏi cũng bởi cặp mắt ấy - mẹ em bảo những người mắt sáng thường rất thông minh. Khuôn mặt bầu bĩnh trông thật dễ mến. Đặc biệt có một cái lúm đồng tiền thật sâu ở bên má phải, và dư có một cái thôi, má trái không có. Em vẫn thường đùa bạn tại cậu ham cười quá cho nên mới bị rơi mất một cái rồi đấy. Mỗi khi Hạnh cười cái lúm đồng tiền ấy càng sâu hơn làm cho khuôn mặt của bạn trở nên thật xinh. Mái tóc của Hạnh thật ngộ, những sợi tóc nó không thẳng suôn như những bạn khác mà nó cứ xoắn tít cả lên, chính vì vậy mà cả lớp đặt cho bạn biệt hiệu là Hạnh xoăn, nhưng Hạnh không bực mình chỉ cười, mặc dù không thích mái tóc xoăn của mình tí nào, bởi nó làm cho bạn vướng víu khi gội đầu, và còn bởi mặc cảm từ câu nói: Tóc xoăn thường khờ. Thế nhưng em chẳng thấy bạn khờ một tí nào. Đi học có bố mẹ đưa đón tận nơi, lại có riêng hẳn cả một máy vi tính ở nhà, sướng bằng tiên rồi còn gì. Mỗi lần đến nhà Hạnh chơi hai dứa em lại ngồi chơi và học Anh văn trên máy cả tiếng đồng hồ.

Ở lớp lúc xếp hàng bao giờ Hạnh cũng được đứng vị trí từ đầu tiên bởi vì chiều cao khiêm tốn của bạn. Điều này thì làm cho Hạnh bực bội lắm. Bạn rất ghét cảm giác lúc nào cũng bị nhìn vào gáy của mọi người và đã tìm mọi biện pháp để cải thiện chiều cao khiêm tốn của mình nhưng đâu vẫn hoàn đấy. Em phải tìm cách an ủi để cho Hạnh bớt chạnh lòng.

Bình thường trông bạn có vẻ chậm chạp. Hạt mít của lớp (biệt hiệu mà em đặt cho bạn) phải luôn tất tả mới đi kịp bạn bè. Thế nhưng khi lên bảng giải bài tập thì lại rất nhanh ít ai theo kịp. Những phép tính dưới bàn tay Hạnh cứ hiện ra như nước chảy. Khi gặp bài toán khó, đôi mày của Hạnh nhíu lại, những lúc ấy thì đố ai mà nói được với bạn ấy câu gì. Các thầy cô giáo thường hay lấy Hạnh để nêu gương trước lớp về sự tập trung trong giờ học. Cũng thật lạ, tụi em đứa nào được nêu gương cũng cười tít mắt, thế mà Hạnh khi được nêu gương mặt lại đỏ rựng cả lên.

Thấm thoát, vậy là đã gần hai năm trôi qua, tình bạn giữa em và Hạnh ngày càng gắn bó. Em mong sao chúng em được tiếp tục học với nhau mãi, để tình bạn chúng em ngày càng đẹp hơn.

Bài làm 2
Mỗi năm học em đều được quen biết nhiều bạn bè, mỗi gương mặt như một đoá hoa trong khu vườn muôn sắc của cô giáo em. Trong đó có đóa hoa mà em yêu quý và nhớ mãi. Đó là Bảo Hân.

Bảo Hân là một cô bạn gái có gương mặt bầu bĩnh, mái tóc dài đen mượt ngang vai cột rè hai bên chiếc nơ hồng lấm tấm trắng, đôi mắt sáng hiền hoà và nụ cười hồn nhiên.

Lần đầu em gặp bạn ấy là ngày khai trường năm lớp 1, lúc em và các bạn đang lúng túng tìm lớp 1 thì đã thấy một cô bé cầm bảng tên lớp đứng ngay ngắn trong bộ đồng phục chỉnh tề luôn miệng lên tiếng “Các bạn ơi, lớp Một ba của mình đây nè!”. Từ lúc ấy em và bạn ấy rất có cảm tình với người bạn đầy tự tin, nhanh nhẹn và già dặn ấy. Có bạn còn gọi Bảo Hân là “chị Hai” nữa. Năm năm trời trôi qua, Bảo Hân luôn được bạn bè tín nhiệm bầu làm lớp trưởng. Càng ngày bạn ấy càng biểu lộ nhiều tính tốt như lễ phép, chăm chỉ, thông minh, đoàn kết, gương mẫu, dù phải làm công tác lớp nhưng bạn luôn đạt điểm tốt ở các môn. Vì thế mỗi lần cô giáo vắng mặt, Bảo Hân nhắc nhở trật tự làm cho ai cũng nể nang nghe lời bạn ấy.

Một dạo nào năm lớp 4, cô giáo em bị bệnh nặng phải nghỉ dạy, Bảo Hân đã tự giác kêu gọi các bạn góp tiền mua sữa và kéo cả năm mươi sáu học sinh cùng đến thăm cô. Thấy chúng em đến đông đủ cô cảm động, dù mệt nhưng cô cũng cố gắng ngồi dậy, cô nói: ‘‘Không ngờ các em đến đông đủ cả, cô vui lắm. Thấy các em thương cô thế này cô cũng thấy khoẻ ra”.
 
Một lúc sau cô còn cố gắng giảng bài cho chúng em khỏi mất bài học. Khi cô ghi bảng thì bạn Bảo Hân lau bảng cho cô. Có lúc cô không ghi bảng được thì Bảo Hân chép hộ cô lên bảng. Nhờ bạn ấy mà sau hai tuần lễ cô ốm, chúng em vẫn theo kịp bài học với các lớp khác.

Một hôm em đi học sớm, ghé ngang nhà bạn để hỏi bài. Bước vào góc học tập của bạn ấy, em đứng say mê nhìn, thích thú không muốn dời chân. Bàn học của bạn ấy rất đầy đủ đồ dùng học tập: bút bi xanh, bút Bic đỏ, bút chì các loại, thước kẻ, eke, compa, chồng sách vở xếp thật ngay ngắn gọn gàng. Bên cạnh thời khoá biểu được tô những màu sắc vui tươi là những cảnh bướm sặc sỡ, những bông hoa và những bức hình sinh vật học do bạn ấy tự sưu tầm. Bạn ấy xếp thành từng họ, từng nhóm: như bộ bướm, bộ chuồn chuồn, bộ bò sát,..,

Em trầm trồ: “Ồ những con bướm này đẹp quá, lại hiếm nữa. Bạn bắt ở đâu thế?” Bảo Hân múm mím cười, đáp: “Mình bắt một phần lớn trong những ngày về nghỉ ở miền quê. Còn lại là người quen tặng cho mình vì biết mình rất thích”. Nói rồi, bạn lấy chiếc kính lúp ra đưa em và bảo: “Bạn xem này, chiếc kính này cho mình thấy rõ cấu tạo cơ thể của chúng”. Em kêu lên: “Ồ! Hay quá!”

Bảo Hân lại cho em xem những con vật bạn ấy đã sưu tầm được ngâm trong các lọ phoọc môn như rắn lục, bò cạp, rết… Em rùng mình hỏi: “Bạn không sợ à?” Bảo Hân nói: “Ban đầu cũng sợ nó cắn. Nhưng chúng chết rồi nên không sợ nữa. Mình ao ước sau này sẽ nghiên cứu nhiều hơn về thế giới loài vật". Hỏi bài bạn xong em về và rất tự hào về người bạn tốt có tinh thần say mê khoa học ấy.

Ở trong lớp, ngoài việc học tập và làm công tác lớp trưởng, bạn ấy luôn luôn thân ái đoàn kết, cởi mở và giúp đỡ bạn bè. Bạn cũng là gương tốt về lễ phép với thầy cô và phụ giúp cho mẹ trong việc nhà.

Thật trời chẳng phụ lòng người tốt! Bảo Hân của em luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc trong nhiều năm liền. Bạn ấy là tấm gương tốt cho chúng em noi theo. Truyện cổ tích ngày xưa có một tấm gương thần soi vào là biết ai tốt, ai xấu. Bạn Bảo Hân chính là tấm gương thần ấy.         

Bài làm 3:
Như bao trẻ thơ khác, tôi có một đại gia đình hạnh phúc. Đại gia đình ấy là trường học của tôi. Nơi đây luôn vọng ra bao tiếng hát, tiếng cười. Và cũng nơi đây, tôi có một người bạn chí thân. Người ấy chính là Phan An Nhiên.

Năm nay Nhiên 13 tuổi. Vóc người mảnh khảnh, nước da ngăm ngăm nên có vẻ rắn rỏi. Nổi bật trên khuôn mặt xương xương của Nhiên là cặp mắt đen láy, tròn xoe, hai hàng mi dày cong vút. Cái mũi cao cao rất đáng yêu, cái miệng nhỏ với đôi môi đỏ hồng luôn chúm chím. Mỗi khi Nhiên cười, hai hàm răng trắng muốt với hai chiếc răng khểnh lộ ra trong thật có duyên. Hợp với khuôn mặt có duyên ấy là mái tóc đen mượt luôn cắt cao, gọn gàng. Những lúc giải lao, Nhiên ngồi trong lớp học nhìn nơi cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh, khuôn mặt bạn như tỏa ra một ánh sáng rất lạ. Toát lên từ cặp mắt, mái tóc, tư thế ngồi, kể cả trang phục, tôi thấy Nhiên rất đẹp. Dưới mắt tôi, Nhiên là người hoàn hảo về chân dung bên ngoài.

Không chỉ thế, nét đẹp từ nơi Nhiên còn ẩn chứa bên trong. Một con người luôn khiêm tốn, sống giản dị, luôn quan tâm đến mọi người. Nhiên học giỏi nhưng không tự cao, không ỉ lại, sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, biết chia sẻ cùng mọi người. Nhiên là tấm gương kiên trì vượt khó. Tuy gia đình bạn còn khó khăn nhưng Nhiên không nản lòng, vẫn vượt lên trong học tập. Nhiên chăm học, chăm làm. Vừa học vừa giúp đỡ bạn cùng tiến. Bạn không hề nản lòng trước mọi khó khăn. Luôn tin tưởng ở ngày mai là tâm niệm của bạn. Không chỉ tin tưởng mà còn là sự cố gắng. Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ học tập, giúp đỡ bố mẹ những công việc nhà. Đôi tay nhỏ nhắn của Nhiên làm biết bao nhiêu việc. Nào là quét nhà, nấu cơm, nhặt rau, rửa bát... Tôi ở gần nhà Nhiên nên chúng tôi thường cùng nhau đi học, trao đổi bài, cùng nhau hướng tới ngày mai tươi sáng. Có lần Nhiên hỏi tôi:

- Ước mơ ngày mai của bạn là gì?

Tôi trả lời:

- Mình muốn trở thành một kĩ sư công nghệ thông tin.

Nhiên cười tươi tắn rồi nói:

- Thế là cùng ước mơ với mình rồi đấy!

Cả hai chúng tôi đều toát lên một niềm vui khó tả. Chúng tôi cũng nghĩ rằng: Không có một thành công nào tự đến mà không phải trải qua gian lao, thử thách và một quá trình bền bỉ, kiên trì. Phải có nghị lực vươn lên và một ước mơ cháy bỏng để đi đến một thành công trong cuộc sống. Từ những suy nghĩ đó, tôi và Nhiên lại miệt mài hơn trong học tập. Mẹ Nhiên bảo với tôi:

- Bác rất tự hào về thằng Nhiên và rất tự hào về cháu. Chúng cháu thân thiết như anh em ruột thịt và chăm ngoan, học giỏi nên Bác rất mừng. Bác muốn hai cháu mãi là đôi bạn tốt.

Lời động viên ấy đã giúp tôi và Nhiên không ngừng vươn lên, nó như tiếp sức mạnh cho đôi bạn nhỏ chúng tôi. Hai chúng tôi có cùng một sở thích, muốn khám phá những điều bí ẩn về công nghệ. Có lần chúng tôi đã mở tanh bành chiếc điện thoại điện tử mà bố đã tặng chúng tôi nhân ngày sinh nhật. Vì muốn biết những điều kì diệu bên trong nên tôi và Nhiên đã quên rằng đây là món quà có ý nghĩa, không nên làm hỏng. Và đây cũng là một kỉ niệm của đôi bạn chúng tôi ở những ngày thơ ấu.

Tôi thật tự hào khi có một người bạn như Nhiên. Một con người sống toàn diện, tình cảm dạt dào và đầy nghị lực. Tấm gương của Nhiên đã soi sáng để các bạn của lớp tôi noi theo và hoàn thiện về mình.
Loading...

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây