Giải vở bài tập Tiếng Việt 4 tập 1, tuần 12

Thứ hai - 17/08/2020 10:14

Hướng dẫn giúp các em học sinh giải vở bài tập Tiếng Việt 4 tập 1, tuần 12. Gồm các phần:
- Tập đọc: “Vua tàu thủy” Bạch Thái Bưởi
- Chính tả
- Luyện từ và câu: Mở rộng vốn từ: Ý chí – Nghị lực
- Kể chuyện: Kể chuyện đã nghe, đã đọc
- Tập đọc: Vẽ trứng
- Tập làm văn: Kết bài trong văn kể chuyện
- Luyện từ và câu: Tính từ
- Tập làm văn: Kể chuyện (kiểm tra viết)

Tập đọc
“VUA TÀU THỦY” BẠCH THÁI BƯỞI
1. Trước khi mở công ty vận tải đường thủy, Bạch Thái Bưởi đã làm những công việc gì?
Trả lời:
Trước khi mở công ty vận tải đường thủy, Bạch Thái Bưởi đã làm thư ký cho một hãng buôn, buôn gỗ, buôn ngô, mở hiệu cầm đồ, lập nhà in, khai thác mỏ.

2. Bạch Thái Bưởi, đã thắng trong cuộc cạnh tranh không ngang sức với các chủ tàu người nước ngoài như thế nào?
Trả lời:
Ông cho người đến các bến tàu diễn thuyết. Trên mỗi chiếc tàu, ông dán dòng chữ “Người ta thì đi tàu ta” và treo một cái ống để khách nào đồng tình với ông thì vui lòng bỏ ống tiếp sức cho chủ tàu. Ông mua xưởng sửa chửa tàu, thuê kĩ sư giỏi trông nom.

3. Em hiểu thế nào là “một bậc anh hùng kinh tế”?
Trả lời:
Bậc anh hùng kinh tế là một người thành công trong việc kinh doanh và lập nên nhiều kỳ tích trên thương trường.

4. Theo em, Bạch Thái Bưởi thành công là nhờ đâu?
Trả lời:
Theo em, Bạch Thái Bưởi thành công là nhờ ý chí luôn vượt, khó vươn lên, thất bại không hề nản chí, biết khơi dậy lòng tự hào dân tộc và ý thức tự cường của hành khách.

Chính tả
1. Nghe - viết
Người chiến sĩ giàu nghị lực
Trong trận chiến đấu giải phóng Sài Gòn cuối tháng 4 năm 1975, Lê Duy Ứng bị thương nặng. Anh đã quệt máu chảy từ đôi mắt bị thương vẽ một bức chân dung Bác Hồ. Tác phẩm của người thương binh hỏng mắt đã gây xúc động cho đồng bào cả nước. Từ đó đến nay, họa sĩ Lê Duy ứng đã có hơn 30 triển lãm tranh, tượng; đoạt 5 giải thưởng mỹ thuật quốc gia và quốc tế. Nhiều tác phẩm của anh được đặt trân trọng trong các bảo tàng lớn của đất nước. 

2. Điền vào chỗ trống.
a) tr hoặc ch
Ngu Công dời núi
Ngày xưa, ở ....ung Quốc có một cụ già …ín mươi tuổi tên là Ngu Công. Bực mình vì hai ....ái núi Thái Hàng và Vương ốc ...ắn ngang đường vào nhà, Ngu Công hằng ngày mang cuốc ra đào núi đổ đi.
Có người ....ê cười cụ làm vậy uổng công. Cụ nói: “Ngày nào tôi cũng đào. Tôi ....ết thì con tôi đào. Con tôi chết thì ....áu tôi đào …áu tôi chết thì ....ắt của tôi đào. Họ hàng nhà tôi ....uyền nhau đời này đến đời khác đào. Núi ....ẳng thể mọc cao hơn được nên nhất định sẽ có ngày bị san bằng.”
....ời nghe cụ già nói vậy, liền đẩy hai ....ái núi ra xa để cụ có lối đi lại.
Trả lời:
Ngu Công dời núi
Ngày xưa, ở Trung Quốc có một cụ già chín mươi tuổi tên là Ngu Công. Bực mình vì hai trái núi Thái Hàng và Vương Ốc chắn ngang đường vào nhà, Ngu Công hằng ngày mang cuốc ra đào núi đổ đi.
Có người chê cười cụ làm vậy uổng còng. Cụ nói: “Ngày nào tôi cũng đào. Tôi chết thì con tôi đào. Con tôi chết thì cháu tôi đào. Cháu tôi chết thì chắt của tôi đào. Họ hàng nhà tôi truyền nhau đời này đến đời khác đào. Núi chẳng thể mọc cao hơn được nên nhất định sẽ có ngày bị san bằng.”
Trời nghe cụ già nói vậy, liền đẩy hai trái núi ra xa để cụ có lối đi lại.

b) Tiếng có vần ươn hoặc ương?
Bạch Thái Bưởi luôn có ý chí …… lên, không bao giờ buồn nản, chán ……. trước thất bại. Vì vậy, ông đã thành đạt trên thương ……. . Cuộc cạnh tranh với những chủ tàu người Hoa từ sau ngày khai ….. công ty vận tải …..thủy chứng tỏ tàu kinh doanh của ông. Tỏ tường tâm lý khách hàng, biết khơi dậy lòng tự hào dân tộc trong mỗi người Việt, ông đã thắng các chủ tàu người Hoa, lập được một công ty, lúc thịnh …….. có tới ba mươi chiếc tàu lớn nhỏ. Ông xứng đáng với danh hiệu “bậc anh hùng kinh tế” mà người đương thời khen tặng.
Trả lời:
Bạch Thái Bưởi luôn có ý chí vươn lên, không bao giờ buồn nản, chán chường trước thất bại. Vì vậy, ông đã thành đạt trên thương trường. Cuộc cạnh tranh với những chủ tàu người Hoa từ sau ngày khai trương công ty vận tải đường thủy chứng tỏ tài kinh doanh của ông. Tỏ tường tâm lí khách hàng, biết khơi dậy lòng tự hào dân tộc trong mỗi người Việt, ông đã thắng các chủ tàu người Hoa, lập được một công ty lúc thịnh vượng có tới ba mươi chiếc tàu lớn nhỏ. Ỏng xứng đáng với danh hiệu “bậc anh hùng kinh tế” mà người đương thời khen tặng.

Luyện từ và câu
MỞ RỘNG VỐN TỪ: Ý CHÍ - NGHỊ LỰC
1. Xếp các từ có tiếng chí sau đây vào hai nhóm trong bảng: chí phải, ý chí, chí lý, chí thân, chí khí, chí tình, chí hướng, chí công, quyết chí.
a) Chí có nghĩa là rất, hết sức (biểu thị mức độ cao nhất). M: chí phải
b) Chí có nghĩa là ý muốn bền bỉ theo đuổi một mục đích tốt đẹp M: ý chí
Trả lời:
a) Chí có nghĩa là rất, hết sức (biểu thị mức độ cao nhất). , chí lí, chí thân, chí tình, chí công,...
b) Chí có nghĩa là ý muốn bền bỉ theo đuổi một mục đích tốt đẹp ý chí, chí khí, chí hướng, quyết chí,...

2. Dòng nào dưới đáy nêu đúng nghĩa của từ nghị lực?
a) Làm việc liên tục, bền bỉ.
b) Sức mạnh tinh thần làm cho con người kiên quyết trong hành động không lùi bước trước mọi khó khăn.
c) Chắc chắn, bền vững, khó phá vỡ.
d) Có tình cảm rất chân tình, sâu sắc.
Trả lời:
Chọn b) Sức mạnh tinh thần làm cho con người kiên quyết trong hành động không lùi bước trước mọi khó khăn.

3. Em chọn từ nào trong ngoặc đơn (nghị lực, quyết tâm, nản chí, quyết chí, kiên nhẫn, nguyện vọng) đế điền vào ô trống?
Nguyễn Ngọc Ký là một thiếu niên giàu . Bị liệt cả hai tay, em buồn nhưng không . Ở nhà, em tự tập viết bằng chân. của em làm cô giáo cảm động, nhận em vào học. Trong quá trình học tập, cũng có lúc Ký thiếu □, nhưng được cô giáo và các bạn luôn tận tình giúp đỡ, em càng học hành. Cuối cùng, Ký đã vượt qua mọi khó khăn. Tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, Nguyễn Ngọc Ký đạt trở thành thầy giáo và được tặng danh hiệu cao quý Nhà giáo Ưu tú.
Trả lời:
Nguyễn Ngọc Ký là một thiếu niên giàu nghị lực. Bị liệt cả hai tay, em buồn nhưng không nản chí. Ở nhà, em tự tập viết bằng chân. Quyết tâm của em làm cô giáo cảm động, nhận em vào học. Trong quá trình học tập, cũng có lúc Ký thiếu kiên nhẫn, nhưng được cô giáo và các bạn luôn tận tình giúp đỡ, em càng quyết chí học hành. Cuối cùng, Ký đã vượt qua mọi khó khăn. Tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, Nguyễn Ngọc Ký đạt nguyện vọng trở thành thầy giáo và được tặng danh hiệu cao quý Nhà giáo Ưu tú.

4. Mỗi câu tục ngữ dưới đây khuyên người ta điều gì?
a) Lửa thử vàng, gian nan thử sức.
Trả lời:
Câu tục ngừ trên khuyên chúng ta: Muốn biết vàng thật hay vàng giả ta phải thử trong lửa. Con người phải thử thách trong gian nan mới biết nghị lực, tài năng.
b) Nước lã mà vã nên hồ
Tay không mà nổi cơ đồ mới ngoan.
Trả lời:
Câu tục ngữ trên khuyên chúng ta: Từ nước lã mà làm nên hồ, từ hai bàn tay trắng mà dựng nên cơ đồ, sự nghiệp mới thật là tài giỏi, ngoan cường.
c) Có vất vả mới thanh nhàn
Không dưng ai dễ cầm tàn che cho.
Trả lời:
Câu tục ngữ trên khuyên chúng ta: Con người phải lao động vất vả thì mới gặt hái được thành công, không thể tự dưng mà thành đạt, tự dưng mà có được tất cả những thứ mình muốn.

Kể chuyện
KỂ CHUYỆN ĐÃ NGHE, ĐÃ ĐỌC
Đề bài:
Hãy kể một câu chuyện mà em đã được nghe hoặc được đọc về một người có nghị lực.
Bài làm:
Câu chuyện em sẽ kể là “Bàn chân kì diệu” về học sinh Nguyễn Ngọc Ký có ý chí và giàu nghị lực đã vượt qua khó khăn để vươn lên trong cuộc sống.
Ký bị liệt hai cánh tay từ nhỏ. Thấy các bạn được cắp sách đến trường, Ký thèm lắm và quyết định đến lớp xin vào học.
Sáng hôm ấy, cô giáo Cương đang chuẩn bị viết bài học vần lên bảng thì thấy một cậu bé thập thò ngoài cửa. Cô giáo bước ra, dịu dàng hỏi :
- Em muốn hỏi gì cô phải không ?
- Thưa cô, em xin cô cho em vào học. Có được không ạ ?
Cô giáo cầm tay Ký. Hai cánh tay mềm nhũn, buông thõng, bất động. Cô giáo lắc đầu :
- Khó lắm em ạ. Em hãy về nhà. Đợi lớn lên ít nữa xem sao đã.
Cô thoáng thấy đôi mắt Ký nhòe ướt. Ký quay ngoắt lại, chạy về nhà. Hình như Ký vừa chạy vừa khóc.
Cô giáo trở vào lớp. Suốt buổi học hôm ấy, hình ảnh cậu bé với hai cánh tay buông thõng luôn hiện lên trong mắt cô.
Mấy hôm sau, cô giáo đến nhà Ký. Bước qua cổng, cô vừa ngạc nhiên, vừa xúc động: Ký đang ngồi giữa sân hí hoáy tập viết. Cậu cặp một mẩu gạch vào ngón chân và vẽ xuống đất những nét chữ ngoằn ngoèo. Cô hỏi thăm sức khỏe và cho Ký mấy viên phấn.
Thế rồi, Ký lại đến lớp. Lần này, Ký được nhận vào học. Cô giáo dọn một chỗ ở góc lớp, trải chiếu cho Ký ngồi tập viết ở đó. Ký cặp cây bút vào ngón chân và tập viết vào trang giấy. Cây bút không làm theo ý muốn của Ký. Bàn chân dẫm lên trang giấy, cựa quậy một lúc là giấy nhàu nát, mực dính bê bết. Mấy ngón chân của Ký mỏi nhừ. Cô giáo thay bút chì cho Ký. Ký lại kiên nhẫn viết. Mấy ngón chân quắp lại giữ cho được cây bút đã khó, điều khiển cho nó -viết thành chữ còn khó hơn. Bỗng cậu nằm ngửa ra, chân giơ lên, mặt nhăn nhó, miệng xuýt xoa đau đớn. Cô giáo và mấy bạn vội chạy tới. Thì ra, bàn chân Ký bị chuột rút, co quắp lại, không duỗi ra được. Các bạn phải xoa bóp mãi mới ổn. Cái giống “chuột rút” làm khổ Ký nhiều. Nó đã rút một lần thì lần sau quen rút mãi. Có lần đau tái người, Ký quẳng bút vào góc lớp định thôi học. Nhưng cô giáo Cương an ủi, khuyến khích : “Em hãy kiên nhẫn tập dần từng tí một”. Các bạn cũng mỗi người nói một câu, giúp một việc. Lời khuyến khích dịu dàng của cô giáo, những cử chỉ thân thương của bạn bè đã tiếp sức cho Ký. Ký lại quắp bút vào ngón chân hì hục tập viết.
Ký kiên nhẫn, bền bỉ. Ngày nắng cũng như ngày mưa, người mệt môi, ngón chân đau nhức, có lúc chân bị chuột rút liên hồi... nhưng Ký không nản lòng. Buổi học nào cũng vậy, trong lớp học, trên mảnh chiếu nhỏ không bao giờ vắng mặt Nguyễn Ngọc Ký.
Nhờ luyện tập kiên trì, Ký đã thành công. Hết lớp một, Ký đã đuổi kịp các bạn. Chữ Ký viết ngày càng một đều hơn, đẹp hơn. Dần dần Ký được điểm 8, điểm 9 rồi điểm 10 môn tập viết. Bao nhiêu năm khổ luyện, thế rồi Ký thi đại học, trở thành sinh viên trường Đại học Tổng hợp.

Nguyễn Ngọc Ký là tấm gương sáng về ý chí vượt khó. Ngày Bác Hồ còn sống, đã hai lần Bác gửi tặng huy hiệu của Người cho cậu học trò dũng cảm, giàu nghị lực ấy.

Tập đọc
VẼ TRỨNG
1. Vì sao trong những ngày đầu học vẽ, cậu bé Lê-ô-nác-đô cảm thấy chán ngán?
Trả lời:
Vì trong những ngày đầu tập vẽ, thầy của Lê-ô-nác-đô chỉ cho cậu vẽ trứng nên cậu cảm thấy chán ngán.

2. Thầy Vê-rô-ki-ô cho học trò vẽ trứng để làm gì?
Trả lời:
Thầy Vê-rô-ki-ô cho học trò vẽ trứng để từ đó biết quan sát sự vật một cách tỉ mỉ và miêu tả nó trên giấy vẽ một cách chính xác.

3. Lê-ô-nác-đô đa Vin-xi thành đạt như thế nào?
Trả lời:
Sau nhiều năm khổ luyện, Lê-ô-nác-đô đa Vin-xi đã trở thành một danh họa kiệt xuất. Các tác phẩm của ông được trân trọng trưng bày ở nhiều bảo tàng lớn trên thế giới, là niềm tự hào của toàn nhân loại. Không những thế, ông còn là nhà điêu khắc, kiến trúc sư, kĩ sư và là nhà bác học lớn thời Phục hưng.

4. Theo em, những nguyên nhân nào khiến Lê-ô-nác-đô đa Vin-xi trở thành họa sĩ nổi tiếng? Nguyên nhân nào là quan trọng nhất?
Trả lời:
Theo em, những nguyên nhân khiến Lê-ô-nác-đô đa Vin-xi trở thành họa sĩ nổi tiếng đó là: ông là người bẩm sinh có tài, được dạy dỗ chu đáo và có công khổ luyện nhiều năm.

Tập làm văn
KẾT BÀI TRONG BÀI VĂN KỂ CHUYỆN
I. Nhận xét
1. Đọc lại truyện Ông Trạng thả diều.
2. Tìm đoạn kết bài của truyện.
Trả lời:
Kết bài của truyện Ông Trạng thả diều: “Thế rồi vua mở khóa thi... Đó là Trạng nguyên trẻ nhất của nước Nam ta”.

3. Thêm vào cuối truyện một lời đánh giá, nhận xét làm đoạn kết bài.
M: Câu chuyện nào giúp em thấm thía hơn lời khuyên của người xưa: “Có chí thì nên”. Ai nỗ lực vươn lên, người ấy sẽ đạt được điều mình mong ước.
Trả lời:
Câu chuyện về Nguyễn Hiền cho em thấy một tấm gương về nghị lực và lòng quyết tâm, quyết chí học hỏi.

4. So sánh hai cách kết bài nói trên.
Trả lời:
- Cách kết bài thứ nhất (khi chưa thêm vào lời nhận xét) chỉ cho biết kết cục của câu chuyện mà không hề bình luận thêm.
- Cách kết bài thứ hai (đã thêm lời nhận xét, đánh giá) còn cho ta biết thêm lời nhận xét, đánh giá về nhân vật trong câu chuyện vừa kể bên cạnh việc cho biết kết cục của truyện.

II - Luyện tập
1. Đây là một số kết bài của truyện Rùa và thỏ. Em hãy cho biết đó là những kết bài theo cách nào.
a) Lúc sực nhớ đến cuộc thi, ngẩng đầu lên, thỏ thấy rùa đã gần tới đích, bèn vắt chân lên cổ mà chạy. Nhưng muộn mất rồi. Rùa đã tới đích trước nó.
Trả lời:
Kết bài không mở rộng: chỉ cho biết kết cục của câu chuyện không bình luận gì thêm.
b) Câu chuyện Rùa và thỏ là lời nhắc nhở nghiêm khắc đối với những ai hay ỷ vào sức mạnh mà chủ quan, biếng nhác.
Trả lời:
Kết bài mở rộng: nêu ý nghĩa hoặc dưa ra lời bình luận về câu chuyện.
c) Đó là toàn bộ câu chuyện chú thỏ hợm hĩnh phải nếm mùi thất bại trước anh rùa có quyết tâm cao.
Trả lời:
Kết bài mở rộng: nêu ý nghĩa hoặc đưa ra lời bình luận về câu chuyện.
d) Nghe xong câu chuyện cô giáo kể, ai cũng tự nhủ: không bao giờ được lơ là trong học tập và rèn luyện bản thân.
Trả lời:
Kết bài mở rộng: nêu ý nghĩa hoặc đưa ra lời bỉnh luận về câu chuyện.
e) Cho đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại chuyện chạy thi với rùa, tôi vẫn đỏ mặt vì xấu hổ. Mong sao đừng ai mắc bệnh chủ quan, hợm hĩnh như thỏ tôi ngày nào.
Trả lời:
Kết bài mở rộng: nêu ý nghĩa hoặc đưa ra lời bỉnh luận về câu chuyện.

Kết bài không mở rộng chỉ cho biết kết cục của câu chuyện không bình luận gì thêm.

2. Tìm phần kết bài của các truyện sau. Cho biết đó là những kết bài theo cách nào?
a) Một người chính trực.
b) Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca.
Trả lời:
Tên truyện Đoạn kết bài Kiểu kết bài
Một người chính trực Tô Hiến Thành tâu: “Nếu thái hậu hỏi người hầu hạ giỏi thì thần xin cử Vũ Tán Đường, còn hỏi người tài ba giúp nước, thần xin cử Trần Trung Tá.” Kết bài không mở rộng.
 
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
 
Nhưng An-đrây-Ca không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi khóc nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa” Kết bài không mở rộng.
 

3. Viết kết bài của truyện Một người chính trực hoặc Nỗi dần vặt của An-đrây-ca theo cách kết bài mở rộng.
Trả lời:
* Truyện Một người chính trực:
- Câu chuyện trên giúp ta hiểu thêm về sự khảng khái, chính trực của Tô Hiến Thành - một con người luôn đặt lợi ích của đất nước lên trên hết.
- Câu chuyện trên đã nêu tấm gương sáng về sự chính trực, liêm khiết. Tô Hiển Thành mãi là tấm gương cho đời sau.
* Truyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca:
- Sự dằn vặt của An-đrây-ca thể hiện phẩm chất đáng quý của em, đó là tình thương yêu và ý thức trách nhiệm với người thân, lòng trung thực và sự nghiêm khắc với chính bản thân.

Luyện từ và câu
TÍNH TỪ
I - Nhận xét
1. Đặc điểm của các sự vật được miêu tả trong những câu sau khác nhau như thế nào?
a) Tờ giấy này trắng.
b) Tờ giấy này trăng trắng.
c) Tờ giấy này trắng tinh.
Trả lời:
Câu Mức độ Cách thể hiện
a) Tờ giấy này trắng.
b) Tờ giấy này trăng trắng.
c) Tờ giấy này trắng tinh.
Trung bình
Thấp
Cao
Tính từ trắng
Từ láy trăng trắng
Từ ghép trắng tinh

2. Trong các câu dưới đây, ý nghĩa mức độ được thể hiện bằng những cách nào?
a) Tờ giấy này rất trắng.
b) Tờ giấy này trắng hơn.
c) Tờ giấy này trắng nhất.
Trả lời:
Câu Mức độ Cách thể hiện
a) Tờ giấy này rất trắng. rất trắng
b) Tờ giấy này trắng hơn. trắng hơn
c) Tờ giấy này trắng nhất. trắng nhất
rất trắng
trắng hơn
trắng nhất

II - Luyện tập
1. Tìm những từ ngữ biểu thị mức độ của đặc điểm, tính chất (được in nghiêng) trong đoạn văn sau:
Hoa cà phê thơm đậm và ngọt nên mùi hương thường theo gió bay đi rất xa. Nhà thơ Xuân Diệu chỉ một lần đến đây ngắm nhìn vẻ đẹp của cà phê đã phải thốt lên:
Hoa cà phê thơm lắm em ơi
Hoa cùng một điệu với hoa nhài
Trong ngà trắng ngọc, xinh và sáng
Như miệng em cười đâu đây thôi.
Mỗi mùa xuân, Đắk Lắk lại khoác lên mình một màu trắng ngà ngọc và tỏa ra mùi hương ngan ngát khiến đất trời trong những ngày xuân đẹp hơn, lộng lẫy hơn và tinh khiết hơn.
M: Hoa cà phê thơm đậmngọt nên mùi hương thường theo gió bay đi rất xa.
Trả lời:
Hoa cà phê thơm đậm và ngọt nên mùi hương thường theo gió bay đi rất xa. Nhà thơ Xuân Diệu chỉ một lần đến đây ngắm nhìn vẻ đẹp của cà phê đã phải thốt lên:
Hoa cà phê thơm lắm em ơi
Hoa cùng một điệu với hoa nhài
Trong ngà trắng ngọc, xinh và sáng
Như miệng em cười đâu đây thôi.
Mỗi mùa xuân, Đắk Lắk lại khoác lên mình một màu trắng ngà ngọc và tỏa ra mùi hương ngan ngát khiến đất trời trong những ngày xuân đẹp hơn, lộng lẫy hơn và tinh khiết hơn.

2. Hãy tìm những từ ngữ miêu tả các mức độ khác nhau của các đặc điểm sau: đỏ, cao, vui.
Trả lời:
Từ Tạo từ ghép, từ láy Thêm các từ rắt, quá, lắm ... vào đặc điểm trước hoặc sau Tạo ra phép so sánh Tạo ra phép so sánh
Đỏ Đỏ đo đỏ, đỏ rực, đỏ tía, đỏ chót, đỏ chon chót, ... rất đỏ, đỏ lắm, đỏ quá, quá đỏ,... đỏ nhất, đỏ như son, đỏ như mặt trời, đỏ như máu,...
Cao cao cao, cao vút, cao vòi vọi, cao chót vót,...  rất cao, cao quá, cao lắm, quá cao,... cao nhất, cao như núi, cao hơn,...
 
Vui vui vui, vui vẻ, vui sướng, vui mừng,... vui nhất, vui hơn hết, rất vui ... vui như Tết, vui như hội,...

3. Đặt câu với mỗi. từ ngữ em vừa tìm được ở bài tập 2.
Trả lời:
Đỏ
- Trái ớt đỏ chon chót.
- Bạn Hương có chiếc áo khoác màu đỏ rực.
Cao
- Mùa thu, bầu trời xanh trong và cao vòi vọi.
- Tháng này vì cả lớp 4A đồng lòng cố gắng nên điểm thi đua rất cao.
Vui  
- Tết đến, trẻ em là những người vui nhất.
- Mẹ đi công tác xa về, cả nhà em mừng vui như Tết.

Tập làm văn
KỂ CHUYỆN
(Kiểm tra viết)
Đề bài gợi ý
1. Kể một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về một người có tấm lòng nhân hậu.
2. Kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca bằng lời của cậu bé An-đrây-ca.
3. Kể lại câu chuyện “Vua tàu thủy” Bạch Thái Bưởi bằng lời của một chủ tàu người Pháp hoặc người Hoa.
Hướng dẫn
Đề số 2:
Mình tên là An-đrây-ca, năm nay mình 9 tuổi. Mình sống cùng mẹ và ông. Mình sẽ kể một câu chuyện liên quan tới ông của mình. Câu chuyện này làm mình ân hận mãi.
Mình cần phải nói trước là ông của mình đã mất rồi và cái chết của ông chính là nỗi ân hận của mình.
Hồi đó, ông mình đã 96 tuổi nên sức khỏe rất yếu. Có một hôm, ông nói với mẹ mình rằng ông cảm thấy khó thở. Mẹ mình lo lắng, nhưng vì phải ở nhà chăm sóc ông nên mẹ bảo mình đi mua thuốc. Trên đường đi, mình gặp mấy đứa bạn đang chơi đá banh. Các bạn ấy rủ mình nhập cuộc. Chơi được một lúc, mình mới sực nhớ ra lời mẹ dặn. Mình cố gắng chạy thật nhanh đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Về đến nhà, mình hoảng hốt vô cùng vì thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. Mình cảm thấy hối hận vô cùng vì đã mang thuốc về trễ. Mình bèn kể lại mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ bảo rằng đó không phải là lỗi của mình bởi ông đã mất từ lúc mình vừa ra khỏi nhà.
Nhưng có lẽ mẹ chỉ an ủi mình nên mới nói thế thôi, vì mẹ sợ mình buồn. Cả đêm đó mình không tài nào ngủ được vì ân hận.
Đó chính là câu chuyện của mình. Đến bây giờ mình vẫn còn hối hận vì điều đó. Mình nghĩ nếu mình mang thuốc về kịp thời chắc ông vẫn còn sống thêm được ít năm nữa. Mình mong các bạn đừng bao giờ ham chơi như mình nhé!
Bản quyền bài viết thuộc về Sachgiai.com. Ghi nguồn Sách giải.com khi đăng lại bài viết này.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây